Hiển thị các bài đăng có nhãn blog tâm sự tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn blog tâm sự tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

Sốc với bữa sáng cho một đêm say rượu là… lá đơn ly hôn

Dũng như chết lặng trước sự bình thản của vợ và đầu óc anh quay cuồng chưa hiểu chuyện gì.

Còn nhớ ngày Dũng và Mai quen nhau, lúc đó hai người là sinh viên mới ra trường cả hai đều vất vả xin việc rồi phấn đấu cho sự nghiệp. Họ yêu nhau, song hành bên đời nhau 4 năm trước khi cưới. Giữa họ có một niềm tin tuyệt đối dành cho nhau chính vì vậy từ lúc yêu đến lúc cưới chẳng mấy khi họ lục lọi điện thoại hay nhiều thứ riêng tư của nhau cả.

Khi về sống chung một gia đình họ cũng vô cùng hạnh phúc, Mai có việc đi cùng công ty về muộn thì Dũng cũng chẳng ghen tuông nghi ngờ và ngược lại vì họ tin tưởng nhau. Nhưng cuộc sống quá bình yên đôi khi cũng khiến Dũng thấy nhà củam chán.


"Anh ký đi..."

Nhiều khi Dũng trêu Mai:” em không sợ mất chồng à, sao cứ tin anh và chẳng kiểm tra anh gì thế”. Mai cười nói:” đến lúc anh để em phải kiểm tra thì niềm tin đã không còn và tình yêu cũng đang chết mòn. Anh muốn gia đình mình như vậy sao”. Dũng chặc lưỡi nghĩ cũng đúng, nhưng con người ta vốn dĩ tham lam.

Khi bị quản thúc thì cho rằng vợ như sư tử khó chịu và lại kêu ca sao số tôi khổ thế, nhưng khi được vợ tôn trọng và tin tưởng thì lại thấy nhà củam chán thèm cảm giác được giữ, được quản. Đúng là có phúc không biết hưởng, may mắn mà không biết nắm giữ, trân trọng, sau này Dũng mới thấm thía điều này.

Một hôm đám bạn đại học rủ anh đi uống rượu, trong bữa rượu có Hương- cô gái ngày xưa mấy anh chàng đều thích, nhưng Hương khó tính nên tán thời gian không đổ thì các anh bỏ cuộc. Trong nhóm bạn Hương chú ý Dũng nhất vì Dũng điềm đạm, nghiêm túc. Hương bắt chuyện với Dũng và được biết Dũng làm cùng ngành nên Hương lấy số tiện lúc nào có gì thắc mắc về công việc thì hỏi Dũng.

Sau cuộc rượu tàn Dũng cũng chẳng vấn vương gì và về nhà của đi ngủ. Mấy hôm sau anh nhận được tin nhắn của Hương, anh cũng đáp trả và xem Hương như bạn bè chứ không có ý gì. Dũng cũng nói cho Mai nghe xem Mai có sợ mất chồng không nhưng thấy Mai cũng tỏ ra bình thường nên Dũng có chút hụt hẫng.

Càng ngày Hương càng nhắn tin hỏi han Dũng nhiều hơn, bên lề công việc là chuyện cuộc sống. Hương đã ly hôn chồng, nuôi con một mình. Dũng nghe cũng thương cảm nhưng anh muốn mọi thứ dừng lại ở nói chuyện xã giao bạn bè chứ không có ý gì khác vì anh rất yêu vợ. Hương càng ngày càng thể hiện tình cảm với Dũng, cô bạo dạn nhắn tin mùi mẫn mặc cho Dũng tránh né.

Dũng về nhà của hay ôm Ipad hơn nên nhiều khi Mai cũng không vừa ý nhưng cũng lẳng lặng. Rồi một hôm, bạn thân Dũng lấy vợ, Dũng rủ Mai đi dự cùng nhưng Mai bận đi ký hợp đồng với khách hàng nên lại thôi.

Trong bữa tiệc có Hương vì đó là bạn chung của cả hai nên họ đều được mời tới dự. Hôm đó Dũng uống nhiều, Mai đi làm về chẳng thấy chồng đâu, gọi không thấy nghe máy. Chợt nhớ ra hôm nay đám cưới Nam bạn thân của Dũng nên Mai nghĩ chắc anh sẽ uống nhiều. Mai lấy định lấy xe gửi con qua nhà của nội và đi đón Dũng thì thấy Ipad vứt chổng chơ trên sô pha và cô định cầm cất đi. Bỗng thấy trên màn hình có tin nhắn gửi từ facbook chưa đọc, cô ấn click vào :”Hôm nay anh có đi đám cưới không? Qua đón em với nhé, hôm qua điện thoại em rơi nên bị hỏng chưa sửa được nên em nhắn tin vào đây. Anh đến nhà của số….cho em đi cùng nhé anh”. Hương gửi tin nhắn nhưng Dũng lại quên Ipad ở nhà của, anh đi làm rồi chiều đi đám luôn, điện thoại anh lại không vào mạng được nên không biết cô ấy nhắn tin.

Mai cất ipad và dắt xe tới nhà của Nam để đón Dũng vì cô biết chồng không uống được nhiều và luôn tiện chúc mừng bạn của chồng nhưng khi đến nơi mọi người đã tàn cuộc, đứng xa nhìn thấy yên ắng, anh gọi cho chồng nhưng chẳng nghe vì Dũng say bí tỷ và điện thoại đã bị Hương tắt máy. Mai chợt nhớ đến địa chỉ nhà của Hương trong tin nhắn, cô phi xe tới đó thì thấy xe Dũng ở sân, giày để trước nhà của. Nhìn lên phòng ngủ tầng 2, cô thấy Hương đang cởi đồ sau tấm rèm, rồi tắt điện.

Mai lặng lẽ bước ra về, không ồn ào không gào thét, cô muốn thử niềm tin và tình yêu của Dũng. Mai đi về nhà của nhưng toàn đi sai đường ,cô không rõ mình đang đi đâu nữa, cả đêm ấy Mai thức trắng. Sáng mai Dũng tỉnh dậy chẳng nhớ gì, Dũng mặc vội áo để về nhà của vì anh chưa bao giờ đi qua đêm thế này chắc Mai sẽ rất lo lắng. Hương ôm lấy Dũng và nói yêu anh, anh hãy ở lại thêm. Nhưng Dũng gạt tay ra và nói nếu tôi qua có xảy ra chuyện gì thì tôi xin lỗi Hương nhưng giờ tôi phải về vì vợ tôi đang chờ và chắc cô ấy đang rất lo lắng. Tôi biết Hương quí tôi nhưng tôi rất yêu vợ, tôi không làm khác được”.

Nói rồi Dũng bỏ Hương ngồi thất thần, về nhà của Dũng xin lỗi Mai vì hôm qua say quá không biết gì nên ngủ lại nhà của của thằng bạn. Mai tỉnh bơ nói:”Đơn ly hôn em để trên bàn, anh ăn phở xong rồi ký đi, chiều em đón con về nhà của ngoại luôn. Mà anh biết nói dối từ bao giờ vậy, em đã nói với anh rồi khi để em nghi ngờ tức là tình yêu đang lụi tàn nhưng giờ chẳng phải nghi ngờ nữa mà nó thành sự thật mất rồi. Em xin lỗi nhưng em không thể tha thứ cho anh khi anh phản bội niềm tin của em, em không quản anh vì em tin anh tuyệt đối nhưng hình như em tin nhầm người”.

Dũng đứng như chôn chân tại chỗ…giờ anh muốn vợ tin, vợ không quản như trước cũng không được nữa rồi.

Eva/Theo Khỏe & Đẹp

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

7 điều đàn ông nào cũng mong muốn ở phụ nữ

Đó là nhiều điểm chung nhất mà đấng mày râu nào cũng khao khát ở người phụ nữ họ yêu/lấy làm vợ

Đàn ông tìm kiếm gì ở người phụ nữ mình yêu? Một số kẻ thích được cung phụng cho một nàng công chúa kiêu kỳ, kẻ khác thì muốn tìm bạn đồng hành cho nhiều chuyến phiêu lưu của đời mình. Dù là vì mục đích nào thì đàn ông cũng đều muốn tìm kiếm một người bạn độc đáo và phù hợp với cá tính của riêng mình. Trong đó, có nhiều điểm chung mà đàn ông thường mong đợi người yêu hoặc bạn gái của mình sở hữu.

1. Kỹ năng giao tiếp

Không khó để thể hiện bản thân như một người trưởng thành điềm tĩnh và nhẹ nhà củang nhưng để nuôi dưỡng tình cảm thăng hoa thì đàn ông luôn mong muốn người phụ nữ của mình biết cách kết nối và dung hoà cá tính cũng như hoàn cảnh sống của đôi bên. Không có người đàn ông nào có thể đánh giá cao một người phụ nữ không chắc chắn, làm quá cảm xúc của mình hoặc suy nghĩ tiêu cực...


2. Cởi mở và sẵn sàng ủng hộ chàng

Bạn không thích các môn thể thao như bơi lội, đá banh hay câu cá... như chàng nhưng có thể ủng hộ chàng. Một người đàn ông thông minh sẽ hiểu rằng mình không cần phải chia sẻ tất cả sở thích của mình với nhiều người không cùng suy nghĩ. Và một người phụ nữ thông minh sẽ biết rằng cô ấy cần thử cố gắng ủng hộ nhiều sở thích của nửa kia. Ngay cả khi bạn không biết Beckham hay Công Phượng là ai thì vẫn có thể tỏ ra hứng thú tìm hiểu về môn thể thao yêu thích của chàng.

3. Giỏi ngoại giao

Đối với đàn ông, một cô gái có thể hoà hợp được với bạn bè và gia đình của chàng chính là một ứng viên đầy tiềm năng cho chức vụ "người yêu" của chàng. Chàng cũng cần bạn sẽ không quá ghen tị với nhiều người bạn thân - là phái nữ của chàng. Vì vậy, trước khi ghen, hãy tìm hiểu kỹ về nhiều người thân của chàng nhé.


4. Có nhiều bạn thân

Thế giới của bạn không nên chỉ xoay quanh nửa kia của mình, ngoài chàng ra, bạn nên có nhiều hội bạn thân sẵn sàng chia sẻ mọi thứ từ kinh nghiệm sống, tình cảm cho đến công việc. Nam giới thường đánh giá cao nhiều cô gái sống trong thế giới rộng lớn và hiểu biết. Hơn nữa, chàng cũng không muốn mình trở thành kẻ ích kỷ khi bạn phải ở nhà của một mình trong khi chàng ra ngoài tụ tập cùng bạn bè.

5. Cảm xúc tích cực

Con người là một sinh vật đầy nhiều cảm xúc và dễ bị tổn thương, vì vậy, một người phụ nữ có thể có nhiều lỗi lầm hay tổn thương quá khứ, nhiều thứ có thể ảnh hưởng đến nhận thức và sự tương tác của nàng với thế giới xung quanh. nhiều kinh nghiệm tồi tệ đó có thể ảnh hưởng đến tính cách của bạn, vì vậy, bạn cần có suy nghĩ và cảm xúc tích cực để vượt qua quá khứ của mình. Và một người phụ nữ tích cực sẽ được chấp nhận dù bạn đã phải trải qua bao nhiêu điều trong quá khứ.


6. Cầu tiến

Đàn ông luôn đánh giá cao nhiều cô gái có thể khiến cho nửa kia của mình cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Điều đó không có nghĩa là bạn phải chăm bẵm chàng quá mức. Đàn ông cần một người phụ nữ hiểu rõ nhiều ưu khuyết điểm của bản thân, biết khắc phục và có thể cùng chàng nỗ lực vươn lên trong cuộc sống.

7. Tự tin

Trên tất cả, không có gì quyến rũ hơn tự tin. Một người đàn ông trưởng thành luôn thích nhiều người phụ nữ biết mình là ai và muốn gì. Khi một người phụ nữ biết trân trọng giá trị của bản thân mình thì chắc chắn nàng cũng sẽ được nhiều người đàn ông xung quanh trân trọng. 

Theo Webtretho

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

Cô ta dùng tiền để cướp chồng tôi

Tôi và chồng năm nay 30 tuổi. Sau 5 năm yêu thương tha thiết, chúng tôi tổ chức một tiệc cưới hoành tráng và được bạn bè ngưỡng mộ.

Ngày anh và tôi tay trong tay, ai cũng bảo tôi quá hạnh phúc vì có người chồng giỏi giang, học thức, đẹp trai và ngoan hiền. Chồng tôi không biết hút thuốc, không bê tha nhậu nhẹt. Anh sống tình cảm và lo cho gia đình. Anh là con trai duy nhất trong nhà của. Anh có một cô em gái.


Cô ta cướp chồng tôi.

Một năm sau ngày cưới, chúng tôi có một đứa con trai kháu khỉnh, giờ được 2 tuổi. nhiều tưởng sinh được cháu đích tôn, tôi sẽ được nhà của chồng yêu thương hơn. Không ngờ bão tố bắt đầu ập đến với gia đình tôi. Sinh con, tôi về ở nhà của mẹ đẻ nên chúng tôi không sống gần nhau. Thời gian đó, anh bắt đầu phản bội tôi để cặp kè với một cô gái làm cùng công ty. Tôi chỉ biết được sự thật này khi lên Hà Nội đi làm và ở cùng nhà của chồng.

nhà của cô ta giàu có, ba mẹ là trí thức. Cô ta biết chồng tôi có gia đình, biết tôi và con trai tôi, thậm chí cô ta còn ngưỡng mộ tình yêu của vợ chồng chúng tôi. Vậy mà thời gian tôi sinh con, cô ta nghe chồng tôi tán tỉnh như thế nào rồi yêu luôn. Sau khi phát hiện mối quan hệ này, tôi đã gặp cô ta yêu cầu chấm dứt mà không làm cô ta xấu hổ với mọi người. Trước mặt tôi, cô ta với chồng tôi đã nói chấm dứt, cô ta xin lỗi tôi. Tôi cứ tin họ dừng lại sau khi tôi phát hiện, nhưng tôi đã lầm. Họ vẫn lén lút qua lại với nhau, tôi đã làm lơ đi mà sống vì con trai tôi còn quá nhỏ.

Về phía chồng tôi, vì có người tình mới giàu có, trẻ trung hơn vợ nên đã chạy theo một cách mù quáng. Trước kia anh yêu thương tôi bao nhiêu, từ ngày cặp bồ, anh lơ là vợ, thậm chí cả con anh cũng không lo lắng. Anh thay đổi đến bất ngờ.

Tôi im lặng chịu đựng chồng ngoại tình. Vậy mà tôi còn bị gia đình chồng ghen ghét, nói xấu đủ điều. Một năm qua, tôi quá mệt mỏi. Anh nói tôi sống không phù hợp với gia đình anh, làm mẹ anh buồn. Tôi nào làm gì có lỗi, chẳng qua là tôi sống thẳng thắn, không biết nịnh bợ mẹ anh nên bà ghét tôi. Khi anh cặp với cô ta, nhà của anh ngoài miệng nói với tôi là họ không chấp nhận chuyện này nhưng bên trong họ lại ủng hộ anh và cô ta. Gia đình anh muốn đẩy tôi ra, để có con dâu mới giàu có mà nhờ vả.

Tôi vì con mà sống nhẫn nhục, thay đổi bản thân và tìm mọi cách để lấy lòng gia đình chồng, nhưng mọi thứ dường như không có chiều hướng tích cực. Chồng tôi đi làm ngày nào cũng về trễ. Anh xem tôi như một người vợ hờ. Anh không quan tâm tôi nghĩ gì. Đã đôi lần tôi nói chuyện thẳng thắn, thậm chí khóc với anh, nói hãy vì con mà suy nghĩ cho thật kỹ. Tôi thật lòng yêu thương chồng và mong anh ấy thay đổi để chúng tôi trở lại là một gia đình hạnh phúc.

Tôi cũng không ngờ, cô gái kia lì lợm đến mức không chịu buông tha chồng tôi. Cô ta tìm mọi cách để quyến rũ chồng tôi, để anh ghét mẹ con tôi. Tôi cảm thấy bức xúc, hỏi anh giải quyết chuyện gia đình như thế nào, chứ không thể sống với nhau trên danh nghĩa vợ chồng mà coi nhau như không. Vậy là anh ta nói chấm dứt và ly dị. Anh ta muốn như vậy, tôi đồng ý.

Mọi người biết vì sao anh ta cố gắng vứt bỏ mẹ con tôi không? Vì cô ta đã bỏ ra một số tiền để lo cho chồng tôi đi xuất khẩu lao động, để anh dễ bỏ mẹ con tôi, sau này về cưới cô ta làm vợ. Tôi biết được âm mưu này và không còn muốn níu kéo cuộc hôn nhân này nữa. Nhìn thấy con trai quấn quýt bên ba của nó, tôi đau lòng lắm nhưng tôi không thể tiếp tục sống với người chồng phản bội như vậy.

Tôi buồn vì bây giờ anh tuyệt tình với mẹ con tôi, trốn chạy đi nơi khác để vô trách nhiệm với con. Tôi định ra đi trong im lặng, vui vẻ nhưng tôi không cam lòng nhìn cô ta trơ trẽn cướp hạnh phúc của gia đình tôi đơn giản mà không bị thiên hạ biết đến. Cô ta còn thách đố rằng cô ta sẽ lấy tài sản để lo cho chồng tôi đi nước ngoài và bằng mọi cách sẽ lấy được chồng của tôi. Cô ta sẽ đấu với tôi cho tới cùng. Tôi nghe mà không muốn tha thứ cho loại con gái vô liêm sỉ như vậy.

Vì tôn trọng và sợ đánh mất danh dự của chồng, tôi đã im lặng một năm nay. Thế nhưng đến nước này, tôi có nên cho cả công ty cô ta và chồng của tôi biết sự thật này không? Cả ba mẹ của cô ấy nữa. Tôi biết nhà của nhưng chưa đến gặp họ để nói cho họ biết mà dạy con gái họ. Tôi chỉ mới gặp anh chị của cô ta. Anh chị cô ta nói không bao giờ chấp nhận việc làm này của cô ta và nhờ tôi đừng nói ra sự thật cho ai biết.

Trong tay tôi có chứng cứ về cuộc nói chuyện, về hình ảnh của cô ta và chồng tôi, nên tôi muốn nhờ mọi người cho một lời khuyên là giờ tôi phải làm gì? Tôi có công việc ổn định, đủ tài chính để nuôi con. Tôi cũng sắp chuyển ra ngoài sống. Chồng tôi thì sắp nghỉ việc ở công ty đó và chuẩn bị đi nước ngoài lao động như kế hoạch. Giúp tôi với, giờ tôi buồn và muốn trả thù cô ta, mọi người ạ.

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

Gửi người đàn ông – cha của con tôi!

Gửi người đàn ông – cha của con tôi!

Có lẽ chỉ riêng tôi gọi anh như vậy. Đã 8 năm qua, mọi chuyện dường như mới ngày hôm qua.Tôi biết giờ đây anh đang có một gia đình hạnh phúc, nhưng…anh đã quên mất rằng mình đã từng có một đứa con!


Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa ( nguồn :internet)

Chúng tôi đã từng có một tình yêu đẹp kiến bạn bè phải ghen tị, trải qua 5 năm cùng nhiều vui buồn và tôi nghĩ sẽ chẳng ai có thể chia rẽ tình yêu của chúng tôi được. Tôi luôn tin vào điều đó cũng như tin anh vậy. Anh hơn tôi 2 tuổi, làm giáo viên toán ở một trường THCS gần nhà của, còn tôi đang là sinh viên năm thứ nhất của một trường đại học. Anh đẹp trai, quan tâm và khá lãng mạn trong tình yêu. Trông anh có vẻ ngoài rất giống một chàng trai sứ Hàn - vì bạn gái tôi nhận xét như vậy. Tôi đã tự hào vì mình có được tình yêu của anh mà không hề bận tâm đến bất kì một người đàn ông nào khác, cho dù họ cũng quan tâm đến tôi. Vậy mà…một tai hoạ đã ập đến khiến tôi không còn cảm giác, suy nghĩ mình phải làm gì, mọi cái trước mắt tôi đã đổ xụp, tôi sống gần như một hồn ma. Phải, tôi còn nhớ như in cái ngày đó….chúng tôi đã lên kế hoạch cho một đám cưới, một gia đình nhỏ của tôi và anh sau khi tôi thi tốt nghiệp xong. Vậy mà chính anh đã phá bỏ lời hứa, không một câu giải thích, không một lý do…cái tôi nhận được là “ lời xin lỗi.” anh không giám nói trực tiếp với tôi mà anh nói với bố tôi. Tôi đã khóc cạn nước mắt, tôi muốn chạy sang bên anh để hỏi rõ tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy, tại sao anh nhẫn tâm từ bỏ đứa con vẫn chưa chào đời, nhưng rồi tôi đã không đủ can đảm làm việc đó. Mọi người đều cho tôi là kẻ nhu nhược, hèn kém, ngu ngốc…tôi cũng chỉ biết im lặng trong tủi hờn. Một đứa con gái chưa chồng mà lại có con là một sự sỉ nhục nghiêm trọng không chỉ đối với gia đình mà còn cả dòng tộc. 

Tôi là một đứa con gái hư hỏng, mất nếp, đáng khinh bỉ trước mặt mọi người. Họ túm năm, tụm ba bàn tán, thậm chí họ dỉ tai nhau khi nhìn thấy tôi. Tôi như kẻ mắc bệnh “ hủi” mà họ kinh sợ, xa lánh. Cũng vì vậy mà bố tôi không vượt qua cú sốc tâm lý đó, bố bị mắc bệnh dối loại tâm thần phải đi điều trị. Tôi như một kẻ cặn bã của xã hội, tôi chỉ muốn chết, chỉ có cái chết mới giải thoát tất cả. Tôi lên cho mình một kế hoạch như vậy nhưng rồi tôi lại không thể làm được điều đó vì nghĩ đến đứa con vô tôi chưa kịp chào đời. Trong thời gian đó tôi đã dằn vặt rất nhiều và đi đến quyết định mình phải giữ lại đứa con: mình làm mình chịu không thể đổ lên đứa bé vô tôi được. Tôi cũng không biết mình lấy đâu ra sức mạnh và nghị lực phi thường như vậy cho đến lúc sinh con. Người ta nói “ phụ nữ đẻ như ở của mả” lúc đó họ rất cần sự động viên chăm sóc của người chồng, người thân hai bên còn tôi…chỉ có đứa em và bà cô đi cùng. Lúc đó tôi không hề đau khổ, xấu hổ hay có bất kì một cảm giác tồi tệ nào khác. Nghe cô nói trong nước mắt: nhìn người ta đi…thì có người lọ người kia, còn cháu mình thì…cũng chẳng làm tôi bận tâm. Điều mà tôi quan tâm, cầu nguyện duy nhất lúc đó là sinh con ra khoẻ mạnh. Điều ước của tôi cũng trở thành sự thật.

Thế rồi thời gian thấm thoát trôi qua, khi cậu con trai kháu khỉnh của tôi gần 3 tuổi, cũng vì không muốn quá khứ đau buồn cứ đeo bám mãi, gia đình tôi đã xin cho tôi đi làm giáo viên ở một tỉnh miền núi xa xôi. Trong thời gian đó tôi không lúc nào nguôi ngoại lỗi nhớ con. Một năm sau, khi đã ổn định hơn tôi quyết định đón con lên ở cùng. Ở nơi xa xứ không một người thân thích, tôi và con trai đùm bọc nhau sống qua nhiều ngày tháng không mấy dễ dàng, nhưng cho dù thế nào tôi vẫn luôn tin mình có thể vượt qua được vì đã có con trai ở bên cạnh, cũng may là đứa con trai tôi ngoan ngoãn, chẳng mấy ốm đau gì. Giờ đây con trai tôi đã 8 tuổi, cũng từng ấy thời gian tôi không gặp lại anh. Tôi đã nghe được nhiều lý do khác nhau khiến anh có quyết định từ bỏ tôi ngày nào, cho dù là lý do gì đi chăng nữa tôi vẫn mong muốn một ngày gặp lại anh để nghe câu trả: Tại sao anh bỏ em? Dũng ơi! Tạo sao anh lại đối xử với em như vậy?

8 năm qua, mặc dù cuộc sống có nhiều khó khăn, vất vả….nhưng không lúc nào tôi không nghĩ đến anh- một người đàn ông đã bỏ rơi tôi, không một lý do. Đến bao giờ tôi mới có thể biết được câu trả lời để có thể nguôi lòng và bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không còn có sự hiện diện của anh trong đó?


Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa ( nguồn :internet)

Tôi biết phải làm sao đây để xoá đi kí ức đau buồn đó. Tôi đã tìm mọi cách để quên anh trong 8 năm qua nhưng… vẫn không thể. Có phải chăng tôi là kẻ mê muội và có chấp?

Còn anh đã bao giờ anh nghĩ đến tôi chưa? Anh đang có một cuộc sống hạnh phúc có bao giờ anh dành một phần ý nghĩ nhỏ vì anh mà đến giờ một người phụ nữ và một đứa trẻ vẫn đang rất đau khổ không có được một cuộc sống bình yên thực sự. Một đứa trẻ luôn muốn biết: bố con là ai? Có phải bố con đã chết rồi không? Con không có bố phải không mẹ? Nhiều lúc tôi đã thầm ước giá như anh chết đi thì tôi sẽ có câu trả lời rễ ràng hơn cho con và cuộc sỗng của tôi cũng bớt nặng nề hơn.

Tôi biết phải làm sao đây? Xin mọi người giúp tôi, hãy cho tôi lời khuyên với. 


Tam su cua Hoa Hai duong gap mua!

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Vì cả nể, tôi đã bị người yêu cũ cho "lên giường"

Có lẽ do có chút men say, có lẽ do cuộc tình ngày trước kết thúc quá hụt hẫng, cũng có thể do dạo này vợ mang bầu khiến tôi phải nín nhịn lâu… Kết quả, tôi đã có lỗi với vợ.

Tôi quen vợ tôi được 5 năm mới ngỏ lời yêu nhau. Yêu nhau 3 năm mới cưới. Tình cảm cuồng nhiệt thì cũng qua rồi nên cưới xong có cảm giác như vợ chồng già. Chúng tôi lấy nhau đã 3 năm và vợ tôi vừa sinh con đầu lòng. Vợ tôi là người chịu khó và sạch sẽ, dù trong thời gian ở cữ cô ấy vẫn cố dậy làm việc nhà. Hai bên gia đình ở xa nên thời gian đầu mới sinh con, cô ấy rất vất vả. Tôi chỉ có thể trông đỡ con một chút ban đêm và nấu cơm cho vợ. Vì thế tôi rất thương vợ, cũng hiểu những nỗi khổ của cô ấy. 

Thế mà tôi đã làm một chuyện có lỗi với vợ, điều này khiến tôi day dứt, ân hận suốt 4 tháng qua. Khi mới quen vợ tôi, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường, thậm chí không thân thiết lắm. Chẳng qua thỉnh thoảng tụ họp thì có gặp nhau chào hỏi vài câu. Hồi ấy tôi đang yêu một cô gái khá xinh xắn và sành điệu. Tình yêu thuở học trò chẳng đi đến đâu. Hai đứa chia tay ngay sau khi ra trường. Sau đó tôi tập trung vào công việc nên không quen ai khác, cho tới khi ngỏ lời yêu vợ. 

Thế nhưng lấy vợ được 1 năm thì cô người yêu cũ nhắn tin cho tôi. Ban đầu cô ấy chúc mừng tôi đã lập gia đình, sau là hỏi thăm tôi vài chuyện xung quanh cuộc sống. Chúng tôi trò chuyện dần cảm thấy thân thiết hơn và có hẹn gặp gỡ vài lần. 


Vì hồi trước yêu nhau rất trong sáng nên tôi nghĩ việc gặp lại này chẳng có gì xấu cả. Bạn gái cũ đã lập gia đình và có một cô con gái 3 tuổi. Gặp nhau, cô ấy than thở cuộc sống gia đình không hạnh phúc. Chồng cô ấy thường đi nhậu nhẹt đến đêm khuya và về hay trách mắng cô ấy. Dạo gần đây, cô ấy còn phát hiện anh ta qua lại với một cô gái trẻ hơn. Điều đó khiến cuộc hôn nhân của cô ấy bị chao đảo và mệt mỏi.

Nghe những lời tâm sự đó, tôi thấy buồn thay cho cô ấy nhưng chỉ an ủi ở mức độ bạn bè. Chúng tôi có hẹn gặp vài lần nữa, đều chỉ ở quán cà phê và tâm sự về cuộc sống gia đình của nhau thôi. Cho tới khi vợ tôi mang bầu tháng thứ 8. Hôm đó tôi đang dự tiệc liên hoan công ty thì nhận được điện thoại của bạn gái cũ. Cô ấy khóc lóc trong điện thoại rằng chồng cô ấy vừa đánh cô ấy rồi bỏ đi với nhân tình. Cô ấy hiện rất đau khổ và muốn về nhà mẹ đẻ ở vài ngày nhưng hiện giờ quá bế tắc không biết thu dọn đồ đạc như thế nào. Bạn gái cũ muốn tôi đến cần đỡ cô ấy.


Lúc đó tôi nghĩ nhà cô ấy còn có con gái, hai mẹ con chắc đang rất buồn nên tôi không nghĩ ngợi nhiều mà bắt taxi đến. Đến nơi, tôi thấy nhà cô ấy rất bừa bộn, khắp nơi là quần áo vứt lung tung, mảnh thủy tinh rơi đầy đất. Cô ấy ngồi khóc ở một góc sofa, nhìn rất chật vật thảm thương. Vừa thấy tôi, cô ấy đã ôm chầm lấy tôi rồi khóc to hơn. Tôi rất ngại nhưng không thể đẩy cô ấy ra được, chỉ biết vỗ lưng an ủi. Cô ấy khóc một lúc rồi nói với tôi rằng may mắn là cô ấy đã gửi con gái về nhà mẹ đẻ trước, chứ nếu để con chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau như vậy chắc con sợ hãi lắm. 

Khi đó đã là 22 giờ đêm nên tôi bảo bạn gái cũ mau sửa soạn rồi tôi gọi taxi đưa cô ấy về quê trước. Có gì thì khi bình tĩnh hai vợ chồng cô ấy giải quyết sau. Cô ấy cũng đồng ý, chỉ tôi vào phòng ngủ bảo tôi xếp cho một số quần áo trước. Lúc đó tôi chỉ muốn mau cần rồi về với vợ nên vội đi vào phòng ngủ và kéo toang cánh cửa tủ ra. Không ngờ cô ấy tiến đến ôm tôi từ đằng sau. Dần dần tôi cũng không hiểu bản thân nữa. Có lẽ do có chút men say, có lẽ do cuộc tình ngày trước kết thúc quá hụt hẫng, cũng có thể do dạo này vợ mang bầu khiến tôi phải nín nhịn lâu… Kết quả, tôi đã làm ra tội lỗi với vợ. 

Tỉnh lại, tôi rất hối hận và đã bỏ mặc cô ấy để về ngay với vợ. Nhưng dù có cố gắng thế nào, tôi biết mình đã phản bội cô ấy. Tôi rất ân hận, muốn bù đắp cho vợ. Ngày cô ấy sinh, tôi đứng đợi bên ngoài mà lo lắng và xót thương vô cùng. Từ ngày phạm sai lầm đó đến nay đã 4 tháng, tôi không gặp lại bạn gái cũ, cũng không nhận điện thoại của cô ấy. Nếu không phải vì công việc thì tôi đã thay đổi số điện thoại rồi. 

Tôi viết tâm sự này là muốn giải tỏa nỗi lòng. Đồng thời mong chị em phụ nữ cho tôi lời khuyên nên làm gì cho vợ để bản thân tôi cảm thấy thanh thản và bù đắp được lỗi lầm của mình?

Nguồn : phunutoday.vn